AA

AA AA AA
Tâm sự | 25/07/2017 09:52

Lên chăm chị gái đẻ, em gái có bầu với anh rể

PhapluatNet Bỏ cái thai đi có lẽ là lựa chọn đúng đắn nhất lúc này nhưng mai sau, nếu may mắn không mỉm cười với nó, nếu nó không có con thì tôi sẽ ân hận suốt đời.

Học đại học xong, tôi may mắn kiếm được việc làm ổn định ở thành phố. Anh cũng là người tỉnh lẻ, đam mê kinh doanh nên trụ lại mảnh đất phồn hoa này để lập nghiệp. Gặp gỡ rồi đi đến kết hôn sau 1 năm tìm hiểu.

Cuộc sống của tôi đảo lộn khi sinh bé đầu lòng. (Ảnh minh họa)

Thu nhập khá, vợ chồng đều hết mực vun vén cho gia đình cùng sự giúp đỡ của hai bên nội ngoại nên sau hơn 1 năm về chung một nhà chúng tôi dồn tiền mua được căn hộ chung cư. Cuộc sống hai vợ chồng cũng cực kỳ ấm êm, hạnh phúc.

Thế nhưng hạnh phúc chẳng tày gang, bất hạnh đổ ập lên mái nhà nhỏ cố công vun vén ngay khi tôi sinh em bé đầu lòng. Sự thật phũ phàng khiến tôi chỉ muốn chết luôn cho khỏi cần suy nghĩ.

Chồng tôi là con đầu lại khá lớn tuổi nên khi sinh bé ông bà nội ngoại đều quý lắm. Sinh xong em bé do thể trạng yếu tôi không về quê mà các cụ ở quê tình nguyện lên “chăm cho con bé nghỉ thêm, mau khỏe”.

Sau khi mẹ chồng tôi lên là tới phiên nhà đẻ. Sau tôi còn có 1 em gái khác, kém tôi 6 tuổi, vừa thi xong đại học và vẫn đang “nằm dài chờ kết quả” nên mẹ cho lên chăm chị, đỡ đần nhà tôi luôn.

Lên ở được hơn tuần thì ở nhà có việc mẹ phải về trước và căn dặn em gái ở lại chăm sóc, đỡ đần vợ chồng tôi.

Em gái tôi từ nhỏ đã ngoan ngoãn, hay nói hay cười lại thêm khoản chỉ dạy từ mẹ nên việc nhà em vun vén rất khéo.

Cũng phải thừa nhận, từ khi có em gái lên sống chung, căn nhà nhỏ gọn gàng vui vẻ hơn hẳn. Chồng tôi cũng rất tâm lý, anh luôn dành thời gian cho hai chị em tâm sự ríu rít, không hề ỉ lại mà còn xắn tay áo làm cùng.

Thậm chí, khi chồng đi tiếp khách rượu bia say mềm tôi bận con không nấy canh giải rượu, nấu mì cho anh thì em gái tôi cũng cặm cụi làm thay.

Thi thoảng cuối tuần, chồng cũng thay tôi chở em gái đi mua đồ về bồi dưỡng cho mẹ con tôi và bù đắp cho em gái vì đã thay phần anh chăm sóc cả nhà. Chuyện chồng chòng ghẹo em, đùa “lên xe đi tóm trai Hà Nội” cũng bình thường.

Trước khi biết chuyện em tôi thưofng xuyên ngồi đờ đẫn. (Ảnh minh họa)

Tuy nhiên, 2 tuần trở lại đây tôi nhận thấy em gái nhiều lúc cứ thẫn thờ, ngồi đờ đẫn. Khi hỏi thì em rơm rớm nước mắt nói muốn về thăm bố mấy ngày. Tôi cũng không nghĩ ngợi gì, chỉ thương em thêm.

Cho đến buổi sáng định mệnh ấy. Tôi dậy sớm ra chợ mua ít đồ gửi về quê cho bố mẹ. Lúc về đến nhà không thấy em đâu lại tưởng em gái vội ra bến xe về sớm. Lên nhà vệ sinh tầng 2 tôi bỗng nghe thấy tiếng khóc sụt sùi, nhiều lúc nấc nghẹn lên thành tiếng. Nhận ra tiếng em tôi đẩy cửa bước vào thì chết lặng khi thấy con bé đang ngồi rũ rượi trong góc nhà tắm, đôi vai run lên, trên tay buông hờ cái que thử thai hiển hiện 2 vạch rất rõ. Ruột gan tôi rối bời. Em tôi có thai ư? Nhưng có thể với ai khi nó chỉ quanh quẩn ở nhà? 1 suy nghĩ vụt qua khiến tôi ớn lạnh.

Tôi lớn giọng quát: “Là ai làm hả?”. Nó gục đầu vào lòng tôi rồi òa khóc nức nở: “Là anh rể, chị ơi. Chính là cái đêm hơn tháng trước anh say rượu em đi pha nước thì…”.

Đầu óc tôi như hoảng loạn, không nghĩ được điều gì khác ngoài việc phải bỏ cái thai. Ngay lập tức, tôi chở em đến phòng khám. Sau khi khám và siêu âm, bác sĩ cho biết cái thai được 5 tuần, nhưng nếu bỏ có nhiều khả năng gây biến chứng vô sinh vì cấu tạo niêm mạc tử cung của em tôi có vấn đề.

Tôi thực sự tuyệt vọng. (Ảnh minh họa)

Ra khỏi phòng khám, nhìn đứa em gái bé bỏng với gương mặt sầu não và đôi mắt sưng húp tôi như muốn phát điên. Tôi biết phải làm sao với nó bây giờ, nó còn trẻ, còn cả một tương lai phía trước, bỏ cái thai đi có lẽ là lựa chọn đúng đắn nhất lúc này nhưng mai sau, nếu may mắn không mỉm cười với nó, nếu nó không có con thì tôi sẽ ân hận suốt đời. Mà nếu cứ giữ cái thai, thì gia đình tôi sẽ sống tiếp thế nào đây? Con tôi phải làm sao? Còn chồng tôi sẽ làm gì nếu biết mình đã gây ra hậu quả như thế này?

T.L

Liên quan đến việc giải quyết khiếu nại, phản hồi thông tin bài viết gửi tới, độc giả, bạn đọc xin vui lòng gọi tới số hotline: 0338 466 666 hoặc gửi thư điện tử đến BBT theo email: toasoan@phapluatnet.vn
Ý kiến các bạn đọc