Phapluatnet - Tin tức pháp luật 24h, thời sự mới nhất, nóng nhất

Câu chuyện của người thứ 3…

Câu chuyện của người thứ 3…
Người thứ 3, dù xuất hiện ở hoàn cảnh nào thời điểm nào thì có lẽ mãi mãi cũng chỉ là… người thứ 3.

Tôi và anh biết nhau vào đợt tình nguyện mùa hè xanh và chào đón tân sinh viên cách đây 4 năm về trước. Khi ấy anh là người đứng đầu đội tình nguyện trường anh, còn tôi chỉ là một cô gái năm nhất vừa bước vào đời nên còn nhiều bỡ ngỡ chưa quen.

Anh không quá cao lớn, nhưng cái sự nhiệt huyết trong anh lại vô cùng to lớn khiến anh có thể dễ dàng lẫn áp mọi trai xinh gái đẹp xung quanh một cách triệt để. Anh duyên dáng trên sân khấu, anh nhiệt tình dẫn dắt đoàn tình nguyện chúng tôi bằng phong thái lãnh đạo ân cần, tốt nhất có thể. Ở anh tỏa ra ánh hào quang dịu dàng khiến các cô gái khác không thể nào ngưng tự thấy ấm áp. Và trong đó có tôi.

Sau mùa hè xanh năm đó, tôi có tìm ra facebook anh nhưng lại chẳng mảy may kết bạn vì khi đó quá nhiều người để ý anh, tôi còn được biết anh đã có người yêu được một năm rồi. Thế thì lại càng chẳng có lý do gì khiến tôi phải “add friend” anh cả. Bởi tôi thích anh, tôi chẳng muốn mình phải đau lòng. Nhưng tôi vẫn cứ thích anh, tôi biết tình cảm của mình khi ấy là sai nhưng thiết nghĩ chỉ cần mình không nói ra thì cũng chẳng ảnh hưởng tới ai mà!

Câu chuyện của người thứ 3…
 Người thứ 3, dù xuất hiện ở hoàn cảnh nào thời điểm nào thì có lẽ mãi mãi cũng chỉ là… người thứ 3.

Trong 4 năm hoạt động và học tập ở trường tôi vẫn tham gia đầy đặn các mùa tình nguyện. Anh thì ra trường rồi nhưng vẫn hay ghé thăm đoàn trường và có phụ giúp chúng tôi nhiều lần trong các chiến dịch tình nguyện ở một số nơi vùng cao vùng xa. Anh rất hứng khởi và nhiệt tình trong các chiến dịch tôi vừa kể, chính vì vậy mà ở anh chỉ ngày càng toát ra mùi hương của sự tốt bụng, thân thiện, khiến tôi chỉ ngày càng thích anh hơn chứ không ngừng đi được. Thế rồi anh chủ động “add facebook” tôi, tôi xác nhận. Tôi vui lắm! Nhưng tôi biết anh có người yêu lâu năm rồi, giờ họ vẫn quen nhau. Nhìn facebook tràn ngập hình ảnh hai người họ khiến tôi đau lòng. Nhưng tôi chẳng nói ra đâu vì tôi biết anh không thuộc về mình.

Và rồi tôi ra trường, bằng nhữmg trải nghiệm và vốn có của mình. Tôi nhanh chóng tìm được cho mình một công việc phù hợp. Chuyện sẽ chẳng có gì cho đến một ngày tôi gặp lại anh qua một người bạn chung của hai đứa. Tôi vốn biết ngành của anh khác ngành tôi, nhưng nếu hỗ trợ lẫn nhau thì vẫn có thể. Và anh chủ động nhắn tin cho tôi với chủ đề đầu tiên là liên quan tới công việc. Sau đó là những ngắn dài, những niềm vui, nỗi buồn, những khó nhọc, uất ức trong cuộc sống... Anh cứ thế tâm sự không chút mảy may nghi ngờ. Cứ thế ngày một nhiều hơn, rồi thành thói quen. Một thói quen khó bỏ.

Tôi cố trấn an mình rằng anh chỉ xem tôi như một người bạn để chứ không có ý gì hơn. Nhưng không, cho tới một ngày anh nhắc về chị H. là người yêu anh hiện tại. Bất ngờ là anh nói anh hết tình cảm với chị lâu rồi. Nhưng quen nhau 5 năm rồi. Thời gian chẳng phải ngắn để nói ra đi là ra đi trong khi chị H. thì lại yêu anh quá nhiều! Thanh xuân của một người con gái dành cho một người, không ai hết tôi hiểu hơn anh. Và tôi khuyên anh đừng bỏ rơi chị. Tôi khuyên anh nên trân trọng người đang hết mực thương mình. Tôi khuyên anh đừng suy nghĩ như vậy! Tội chị H. lắm!

Cái gì tới rồi cũng tới. Vào ngày sinh nhật người bạn chung của cả hai. Tôi và anh lại gặp lại, như kiểu thân thiết lâu ngày, cả đêm hôm đó anh cứ đi bên cạnh tôi. Anh đưa tôi về anh không ngại ôm lấy tôi và nói "Anh thích em". Khi ấy nước mắt tôi trực trào ra như không kịp đợi. Vì tôi không hề thích anh, mà tôi thương, tôi đã dùng vài năm thanh xuân của mình để thương anh. Thương một cách vô điều kiện, lặng lẽ, âm thầm... Đêm đó, tôi thuộc về anh!

Ngày hôm sau, tôi vội vàng mặc lại đồ. Sau đó chỉ hôn lên má và gồng mình mạnh mẽ nói với anh "Em xin lỗi. Em sẽ không bắt anh chịu trách nhiệm đâu. Anh về với chị H. đi. Coi như mình chưa từng xảy ra chuyện gì". Thật sự trong thâm tâm tôi khi đó chỉ hy vọng cái đêm vừa rồi chỉ là lúc anh nhất thời, ham muốn, là bản năng của một thằng con trai thích thú cái lạ. Nhưng không, anh ôm lấy tôi rồi nói anh sẽ chịu trách nhiệm. Anh yêu tôi thật lòng...

Tôi như chết lặng. Tôi chỉ kịp nói thế còn chị H. thì sao? Anh đừng làm như vậy. Anh nói anh sẽ chia tay H. để đến với tôi. Tôi hy vọng anh chỉ nói dối.

Và thế là anh chia tay chị H. thật. Tôi không biết làm gì ngoài việc trốn tránh anh. Tôi đổi nơi ở, số , tôi không lên facebook... Chẳng biết bằng cách nào anh vẫn tìm ra tôi. Chị H. biết chuyện chị đến tìm tôi, chị khóc trong đau khổ và van xin tôi đừng cướp mất anh ấy. Tôi không khóc nhưng tôi đau lòng. Tôi biết tình cảm mình rất lớn nhưng tôi không đủ ích kỉ để làm vậy. Tôi hứa với chị. Tôi liên lạc lại và bắt đầu khuyên anh. Anh không nghe. Anh còn nói nếu tôi không chấp nhận tc của anh anh sẽ tự tử...

Thật tình tôi phải làm sao đây? Tôi ước mình chỉ là người thứ 3 đúng nghĩa, tôi ước anh chỉ xem tôi là một trong những sự lựa chọn. Tôi ước…!

Nguồn: NEU Confessions

Liên hệ cung cấp thông tin và gửi tin bài cộng tác

Đường dây nóng: 0915 502 316

Email: toasoan@phapluatnet.vn

4.4 17 5 Nhấn vào đây để đánh giá
Logo PhapLuatNet Xác thực thông tin của bạn để gửi bình luận
Họ tên
Email
 
0.09879 sec| 2012.172 kb