AA

AA AA AA
Tâm sự | 14/08/2017 11:17

Muốn mẹ chồng không can thiệp cách dạy con, hãy học ngay chiêu này

PhapluatNet Việc ông bà chiều cháu quá đà khiến cho nhiều bố mẹ cảm thấy đau đầu. Bởi khi có người bênh, có người để dựa dẫm trẻ sẽ thường “được đà lấn tới” và ỷ lại.

Nếu gặp trường hợp như vậy, hãy học ngay chiêu độc của nàng dâu dưới đây, vừa dạy con vào khuôn khổ vừa giữ được mối quan hệ “dĩ hòa vi quý” với mẹ chồng.

"Khi mới về nhà chồng, em cảm thấy khá thoải mái vì được gia đình chồng yêu quý nhưng mọi việc trở nên rắc rối khi em sinh con đầu lòng mà lại là đích tôn.

Vì là cháu đầu tiên, lại là đích tôn nữa nên bà nội ra sức cưng chiều nên nhiều người bảo em sướng vì con có bà lo cho từ “A đến Z”. Nhưng mọi người đâu biết "ở trong chăn mới biết chăn có rận".

Sự cưng chiều của bà khiến con em ngày càng bướng bỉnh và khó dạy. 5 tuổi, khi người lớn vào nhà con không biết chào hỏi, khi bị bắt chào thì lăn ra ăn vạ. Mỗi lần như vậy, bà nội lại lật đật dỗ dành và quay ra nói: “Không chào thì thôi. Nó nhỏ biết gì mà la chứ, từ từ nó lớn rồi dạy”.

Đau đầu vì bà nội quá cưng chiều cháu (Ảnh minh họa)

Thằng bé còn có tật luôn đòi đồ chơi mới dù trong nhà gần như không thiếu thứ gì. Và mỗi lần đòi như vậy, con lại được bà nội đáp ứng yêu cầu nên hình thành thói quen vòi vĩnh.

Đến việc ăn uống con cũng hạch sách, đòi hỏi, nếu không vừa lòng là nhất định không ăn cơm. Đặc biệt, đến bữa ăn, con không bao giờ biết mời người lơn. Lúc ấy, bà nội lại xuề xòa cho qua, bảo thôi cháu nhỏ cho ăn trước kẻo đói bụng; trẻ con cần gì khách khí, lễ nghĩa.

Em nghĩ rằng, nếu còn tiếp tục tình hình này sẽ khiến con ngày càng hư và lớn sẽ thành đứa trẻ bất trị nên đã đề ra một kế hoạch “trị” con.

Em bàn với chồng kế hoạch, cũng may anh hiểu rõ vấn đề và rất đồng cảm. Để kế hoạch thành công, em đề nghị chồng lánh đi công tác mấy ngày để em “chiến” với mẹ chồng. Em xin cho con nghỉ học 1 tuần rồi xin nghỉ phép 1 tuần, bắt đầu kế hoạch.

Buổi trưa đó, em cố tình nấu những món con trai em không thích ăn. Bổn cũ soạn lại, thằng bé không chịu và đòi ăn trứng. Bà nội lại đứng dậy đi chiên. Em đợi bà chiên xong bưng đĩa trứng lại bàn. Thằng bé chộp ngay đĩa trứng định ăn thì em đánh mạnh vào tay, bắt ăn hết phần cơm của em làm. Thằng bé nhất định không ăn và hất chén cơm xuống đất. Chỉ chờ có vậy em đến ngay góc phòng lấy cây roi đã chuẩn bị sẵn quất 2 roi vào mông con không để bà nội kịp phản ứng.

Như một thói quen, thằng bé chạy ngay lại tới bên bà để được bênh. Em nghiêm nghị quát: “Bước ra đây, không mẹ sẽ đánh đau hơn”.

Chưa bao giờ thấy con dâu nổi khùng như vậy nên bà nội sợ, buông cháu ra ngay để mặc em xử nó và bỏ vào phòng, có lẽ bà giận vì em dám ngang nhiên đánh cháu yêu của bà trước mặt bà.

Để bà hiểu, ngay sau đó em đã xuống phòng thưa chuyện với mẹ chồng để bà hiểu nhưng vì vẫn giận nên bà nói em làm vậy để dằn mặt bà và kêu em về phòng cho bà nghỉ. Em biết bà đang giận nhưng cũng thấy thoải mái trong lòng vì ít ra cũng đã rút ruột rút gan chia sẻ cho bà hiểu nỗi lòng mình.

Những ngày tiếp sau đó em luấn luyện thằng bé theo cách của em và thằng bé cũng nhận ra rằng, bà đã không còn có thể bảo vệ được nó nữa nên không đến cầu cứu.

Mặt khác, em cũng tìm cách xoa dịu mẹ chồng. Lúc thì sai thằng bé lên mời bà xuống ăn cơm, khi thì cắt đĩa trái cây sai nó bưng lên mời bà ăn, nói là mẹ mời bà ăn tốt cho sức khỏe. Cứ thế, thằng bé đi làm thiên sứ giảng hòa giữa 2 người phụ nữ.

Sau 1 tuần thiết quân luật với thằng con và cả mẹ chồng, em đã đạt được mục đích của mình:

Với con: Ăn cơm đã biết mời người lớn, biết phụ em dọn cơm, dọn bàn sau khi ăn; mẹ nấu gì ăn đó không dám đòi hỏi nữa (em mẹ mìn lắm, đòi hỏi là em cho nhịn luôn khỏi ăn, em không sợ con đói đâu các mẹ), ngoan ngoãn chơi đồ chơi cũ không mua đòi mua đồ chơi mới nữa, hư thì chịu phạt chứ không chờ bà bênh…

Với mẹ chồng: Sau khi thấy thằng cháu cưng thay đổi đến chóng mặt, bà dù cũng tỏ vẻ hài lòng nhưng không thể hiện ra mặt, cứ im im với em. Nhưng kể từ đó bà không can thiệp đến cách dạy con của em nữa. Chỉ phụ giúp em trông con, đưa đón cháu đi học và tắm rửa thôi. Sau chuyện đó, không khí trong nhà em đã trở lại như xưa, em lại cảm thấy rất thoải mái khi sống cùng mẹ chồng.

Và, một số kinh nghiệm em muốn chia sẻ với mọi người nếu muốn “thiết quân luật với con” và “tuyên chiến” với mẹ chồng:

Tìm kiếm sự hỗ trợ từ chồng: Gạch đầu dòng này rất quan trọng nha các mẹ, phải có người hậu thuẫn phía sau luôn ủng hộ mình thì mới vững tâm mà chiến đấu đến cùng được. Nhưng cần khôn khéo, đừng để anh ấy rơi vào tình huống khó xử giữa mẹ và vợ.

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng: Trước khi tuyên chiến các mẹ cần phải hiểu rõ tính cách mẹ chồng để nghĩ kế đối phó cho phù hợp. Phải biết cứng rắn khi cần thiết, và nhẹ nhàng ngọt ngào đúng thời điểm. Đặc biệt, dù có nóng giận, bực bội thế nào cũng không được vượt qua giới hạn của con dâu, luôn lắng nghe và tôn trọng mẹ chồng.

Thiết quân luật với con: Đã làm là phải làm cho tới cùng luôn, cần tỏ rõ thái độ và uy quyền của người mẹ, nhưng tuyệt đối không được chỉ trích, nói xấu cách dạy dỗ của bà với con. Khi trẻ làm sai điều gì cần kiên nhẫn giải thích cho trẻ hiểu. Cũng như với mẹ chồng, các mẹ cũng cần mềm nắn rắn buông với con mình đúng lúc.

Cố hết mình để giành chiến thắng cuối cùng: Nếu dở dở ương ương khi đang ở trong cuộc chiến, không khéo các mẹ sẽ rơi vào tình cảnh con không dạy được mà còn mất uy tín với nhà chồng và mất luôn quyền dạy con của mình nữa".

(Sưu tầm)

 

Liên quan đến việc giải quyết khiếu nại, phản hồi thông tin bài viết gửi tới, độc giả, bạn đọc xin vui lòng gọi tới số hotline: 0965122325 hoặc gửi thư điện tử đến BBT theo email: toasoan@phapluatnet.vn
Ý kiến các bạn đọc