AA

AA AA AA
Mạng xã hội | 19/06/2017 15:26

Thái độ của 2 người đàn ông trên xe khách khiến dân mạng dậy sóng

PhapluatNet 1 trẻ - 1 già, 1 ân cần – một vô trách nhiệm, cách cư xử đầy đối lập của 2 người đàn ông trong cùng một chuyến xe đã khiến không ít người lắc đầu ngán ngẩm.

Đoạn chia sẻ chỉ là 2 mẩu chuyện rất đỗi quen mà mỗi chúng ta đều đã từng chứng kiến ở đâu đó trong cuộc sống thường ngày. Thế nhưng, khi đặt cạnh nhau trong cùng một bối cảnh, sự tương phản giữa cách cư xử của 2 người đàn ông lại khiến người nghe không khỏi ngậm ngùi, xót xa.

Ngay khi câu chuyện được facebooker Nguyễn Tuấn Trung kể lại trên trang cá nhân đã nhận được 1 nghìn lượt like (thích), hàng trăm lượt chia sẻ, bình luận.

Đoạn chia sẻ nhận được sự tương tác lớn của cộng đồng mạng.

Càng nóng hơn khi câu chuyện đáng suy ngẫm này được một fanpage có lượng tương tác lớn NEU Confessions, post đã nhận thu về hơn 35 nghìn lượt like, 4000 lượt chia sẻ và hàng nghìn bình luận.

Nội dung câu chuyện như sau:

“Trên chuyến xe khách từ Hạ Long lên Hà Nội, bắt gặp 2 câu chuyện thế này.

Ngồi cạnh bên mình là 1 đôi vợ chồng già. Lúc 2 ông bà lên thì xe đã kín. Cả xe chỉ còn ghế cạnh mình với hàng ghế bên cạnh mỗi bên một ghế. Thấy ông bà ngồi cách nhau hơi bất tiện nên mình đứng dậy chuyển sang bên để họ ngồi cạnh nhau. 2 ông bà cứ khen mình là “thanh niên tâm lý”. Rồi ông cũng vui miệng quay sang hỏi chuyện mình.

Ông kể ông bà quê ở Hải Dương, nhân dịp cuối tuần ông cho bà đi Hạ Long chơi “giải ngố”. Nhìn khuôn mặt đen sạm “nhàu nhĩ”, đôi bàn tay gân guốc với quần áo mặc bên ngoài mình đoán ông bà làm nông hoặc công việc tay chân vất vả.

Hỏi ông bà đi chơi được những đâu, bà hào hứng kể là đi ngắm biển (chứ không phải tắm) với đi công viên Hạ Long “xem người ta chơi trò chơi”. Ông bảo ông hứa cho bà đi chơi biển từ lâu rồi mà quanh năm đầu tắt mặt tối chưa đi được, lần này quyết chí gửi nhà cửa, lợn gà cho hàng xóm trông, phải thực hiện lời hứa với bà.

Bà đòi ông lôi điện thoại ra mở ảnh cho mình xem. Lúc đón chiếc điện thoại Nokia đời không biết từ bao giờ của ông, tự nhiên thấy cay cay sống mũi.

Trong đó toàn hình ông chụp bà ở khắp nơi, từ ngoài bãi biển đến trong phòng nhà nghỉ, chất lượng ảnh từ cái camera mấy megapixel chỉ mờ mờ nhưng nhìn ảnh nào bà cũng cười tươi lắm.

Lát sau có vẻ bà say xe nên lấy chiếc mũ rộng vành che mặt rồi tựa vai ông ngủ. Lúc ấy ông mới kể là ông với bà làm ruộng ở quê, lấy nhau cũng muộn mà chẳng có con, gia đình lại nghèo nên ông bà chẳng bao giờ đi được tới đâu cả. Dạo này nghe người ta nói có nhiều thứ hay ho mới mở ở thành phố này nên ông “gạ gẫm” mãi bà mới chịu đi. Bà thích biển lắm, ông hứa sau này nếu có dịp sẽ đưa bà đi chơi ở những biển khác xem nó có khác biển ở đây không.

Lát sau ông gọi bà dậy, mở túi lấy bánh dầy giò ra bóc rồi tận tay đút cho bà ăn. Khi ấy mới để ý kỹ cách ông bà gọi nhau. “Mình ơi tôi đau đầu quá, lúc sớm uống thuốc say xe rồi mà nhỉ?”. “Thôi mình chịu khó ăn chút vào rồi tôi bóp đầu cho!”. Chỉ mới đọc cách xưng hô “tôi-mình” trong sách vở, những câu chuyện viết về tình yêu ngày xưa, đây là lần đầu tiên chứng kiến nó ngoài đời. Mình cứ ngồi im ngắm nhìn họ như xem 1 bộ phim, mà bộ phim này lãng mạn hạnh phúc hơn bất cứ bộ phim nào mình từng xem trước đây.

Khi về đến nhà, ông bà gật đầu chào mình một lần nữa rồi nắm tay dắt nhau bước xuống xe. Tự dưng nhìn cái nắm tay ấy lại cảm thấy ganh tỵ, thèm muốn được yêu như thế quá.”

Nếu như câu chuyện thứ nhất đem đến cảm xúc nguyên vẹn về sự trân trọng, yêu thương của đôi vợ chồng già dành cho nhau thì câu chuyện thứ 2 lại khiến người đọc không kìm được phẫn nộ vì sự hời hợt, ích kỷ của chàng trai trẻ.

“Xe đi được 1 đoạn, 1 cậu thanh niên lên ngồi thế vào chỗ ông bà vừa xuống. Ngồi chưa ấm chỗ cậu ta đã đưa điện thoại lên tai nói chuyện lớn tiếng làm mình đang thiu ngủ cũng giật mình dậy.

- Em đang lên Hà Nội. Lát đi qua đón con H. Vâng em biết rồi, thì phá chứ làm sao nữa. Để sao được chị bị điên à? Thế nhé!

Xong có vẻ cậu ta lại gọi cho người khác.

- Q à, mày đang làm gì đấy? Tao đang lên nhé, tầm trưa đến nơi. Đưa người yêu đi phá thai. Nó lừa tao mày ạ, may cũng mới nên còn kịp. Thôi đến nơi nói, xong việc tao vào mày.

 Mình thở dài ngán ngẩm, thể loại gì thế này?

Đôi bạn trẻ trong câu chuyện.

Xe đi chừng 10’ thì có một cô gái lên ngồi cạnh thằng vừa nãy. Cô gái khá xinh xắn, còn rất trẻ, có vẻ 2 người họ là người yêu.

- Tự dưng anh bảo em lên Hà Nội làm gì?

- Lên chơi với bạn anh tí, mai về.

- Anh đưa em đi chơi bờ hồ nhé!

 - Uh.

 Nghe câu chuyện họ nói qua lại thì biết rằng 2 người lỡ có thai, thằng kia giả vờ hứa sẽ lấy nhưng lại dụ bé này lên Hà Nội phá thai mà không nói trước. Còn bé này thì ngây ngô không biết gì, tưởng được đưa đi chơi nên cứ ngồi kể chuyện rồi lên kế hoạch vẻ rất háo hức.

Thằng kia thì lúc nào mặt cũng cau có khó chịu, cắm mắt vào mở đt chơi game, mặc cho cô người yêu hết ôm tay rồi ôm eo, hỏi han “chuyện sau này con mình”. Nhìn vẻ dửng dưng bất cần của thằng kia, có lẽ chuyến đi này của cô gái sẽ không tránh khỏi một cái kết toàn nước mắt.”

Cùng một câu chuyện tình yêu nhưng cách hành xử có lẽ khiến không ít người lắc đầu ngán ngẩm. Chắc chắn không ít người khi đọc xong đoạn chia sẻ cũng sẽ có chung cảm xúc như chàng trai tâm sự.

“Mình thở dài ngao ngán, bịt tai nghe vào mở nhạc to át đi giọng nói của họ để đỡ thấy buồn thêm. 2 câu chuyện 1 già 1 trẻ, 1 bên thì yêu thương nâng niu, chăm sóc nhau lúc gần đất xa trời, 1 đằng thì lừa lọc dối trá nhau, vắt chanh bỏ vỏ. 1 bên thì ông trời không thương, không cho nổi một mụn con để hạnh phúc nó trọn vẹn, thế mà vẫn nắm tay không rời một bước. Còn 1 đằng thì dẫn nhau đi phá bỏ giọt máu của mình, rồi chắc chẳng bấy lâu sau cũng chia tay, có khi sau này còn chẳng nhớ nhau là ai nữa. Càng nghĩ càng đau lòng…

Thế mới nói trong cuộc đời này, quan trọng nhất là tìm và giữ được người hết lòng thương yêu trân trọng mình. Có sức khỏe có tiền bạc mà suốt đời cô độc, hoặc chọn sai người, thì cuộc sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Chung cảm giác mất mát, một bạn có nick Sáng Say Sữa viết: “Hạnh phúc là khi nắm tay một người đi đến cuối cuộc đời, đó chỉ đơn giản vì yêu, mà không phải vì bất cứ lý do nào khác. Nhưng có những điều đơn giản như thế, lại vốn là thứ xa xỉ đối với một số người khác.

Trên đời này, tìm được một bàn tay để nắm mà không phải đắn đo suy nghĩ gì, đó cũng là một loại may mắn rồi... Ngưỡng mộ lắm tình cảm của 2 cụ.

Không muốn bàn đến 2 nhân tố kia.”

Ngồi nghe bà ngoại kể chuyện tình yêu ngày xưa. Bà làm thêm quán phở gần sân bay quân đội, ông là bộ đội, ông gặp được bà, từ đó ông ngày nào cũng đi ăn phở. Bà thì để thật nhiều thịt dưới bát phở của ông và chả biết từ khi nào ông bà yêu nhau rồi đến với nhau từ bát phở . Thiết nghĩ chuyện ty của ô và bà giản dị mà đẹp như thế chả như bây giờ, ty kéo theo đầy tính toán, dục vong, vô tâm và thậm trí là tội ác”, một bạn có nick Lan Anh chia sẻ.

Một bạn khéo léo "khoe" tình cảm của ông bà mình.

Bạn gái có nick Trang Kều lại chỉ nhẹ nhàng vào gửi một bức hình, “khoe khéo” tình cảm của ông bà mình với dòng bình luận: “Nắm tay 1 người mấy chục năm là 1 điều may mắn”.

Phương Vũ

Liên quan đến việc giải quyết khiếu nại, phản hồi thông tin bài viết gửi tới, độc giả, bạn đọc xin vui lòng gọi tới số hotline: 0965122325 hoặc gửi thư điện tử đến BBT theo email: toasoan@phapluatnet.vn
Ý kiến các bạn đọc